BÚA XUA TỔNG HỢP

Trang 7 trong tổng số 8 trang Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  Next

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by Hoàng on Thu Aug 14, 2014 12:10 am

Coi rồi, nhưng mà bà sả cấm không cho bình loạn  Laughing
avatar
Hoàng

Tổng số bài gửi : 1543
Join date : 22/06/2010
Age : 50

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by Kim Anh on Thu Aug 14, 2014 4:09 pm

Bài viết về kinh nghiệm sống của Thanh hay wá...   .. hãy quên đi và vui sống.... thực sự là những gì chúng mình cần lúc này ....quên những âu lo , phiền muộn và vui với những gì mình đã và đang có ....
avatar
Kim Anh

Tổng số bài gửi : 241
Join date : 28/06/2010

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by thanh on Mon Oct 20, 2014 8:40 am

NGHỀ VIẾT MƯỚN

Ở chợ Plateau thành phố  Abidjan  (thủ đô cũ của xứ  Côte d'Ivoire , Phi Châu) ai cũng biết ông già viết mướn đó. Người ta gọi ông là " l'écrivain chinois " (ông Tàu viết mướn).



Xứ Côte  d'Ivoire  – thuộc vùng Phi Châu Da Ðen – ngày xưa là thuộc địa của Pháp. Dân bản xứ đi học bằng tiếng Pháp. Và vì họ gồm nhiều bộ tộc, mỗi bộ tộc nói một thổ ngữ, nên họ phải dùng tiếng Pháp để hiểu nhau. Về sau, khi đã độc lập rồi, trường vẫn dạy bằng tiếng Pháp và ngôn ngữ chánh trong dân gian vẫn là tiếng Pháp. Những người ít học hay thất học thì nói "tiếng bồi", nghĩa là tiếng Pháp không đúng văn phạm. Mấy bà buôn bán ở chợ Plateau nói trên thuộc vào thành phần này.



Nhiều bà có con cái "đi làm ăn" ở Pháp hay ở Bỉ, lâu lâu cần xin gì hay cần nhắn gì, họ phải nhờ người khác viết cho cái thư. Ngoài ra, có nhiều người cần viết đơn từ thưa gởi nhưng không đủ trình độ để viết đúng từ ngữ hành chánh nên nhờ viết dùm. Do đó mới có cái nghề viết mướn.



Ở khu chợ Plateau, trước đây, chỉ có một người đàn ông trung niên người bản xứ làm nghề này. Anh ta hành nghề dưới hàng hiên khu phố nhìn qua chợ, nằm cách chợ một con đường. Chỗ hắn ngồi là một bức tường nhỏ nằm giữa hai cửa hàng bán radio của người libanais. "Dụng cụ" của anh ta là cái máy đánh chữ loại xách tay đặt trên bàn gỗ nhỏ. Anh ta ngồi trên ghế thấp vừa tầm với cái bàn, nhưng vì anh ta lớn con chân dài nên khi đánh máy anh ta phải cho hết hai chân xuống dưới bàn đưa thẳng về phía trước lòi ra một khúc, trông giống như anh ta ôm cái bàn vào lòng! Còn "khách hàng" thì hoặc đứng hoặc ngồi xổm cạnh hai bàn chân to xù mang dép Nhựt của hắn, tỉ tê kể những gì mà họ muốn để trong thư.



Anh ta gõ máy bằng hai ngón tay nhưng gõ khá nhanh, khách kể đến đâu hắn gõ theo đến đấy. Ðánh xong thư, khách hàng đưa cho hắn mảnh giấy nhỏ trong đó có ghi rõ địa chỉ của người nhận thư, hắn lấy trong ba lô để dưới chỗ hắn ngồi một phong bì có dán tem sẵn, đánh máy địa chỉ, cho thư vào rồi le lưỡi liếm keo dán lại. Người khách hàng chỉ còn có cho thư vào thùng thư đứng ở góc đường gần đó. Dĩ nhiên, khi hắn tính tiền, hắn tính cả tiền giấy, phong bì, tem…Thư gởi đi Pháp hay đi Bỉ đều cùng một giá. Cho nên đã thành lệ, sau vài câu chào hỏi, khách hàng cứ đặt tiền trước lên bàn rồi đợi hắn sửa bộ kéo bàn vào lòng với cái máy đánh chữ lúc nào cũng "ngậm" sẵn một tờ giấy, là bắt đầu tỉ tê kể lể…Còn đơn từ thì hắn dùng phong bì không có tem, bởi vì khách hàng mang tay đến nộp thẳng cho cơ quan liên hệ. Loại "đơn từ" này, hắn vẫn lấy bằng giá với "thư nhà", bởi vì, theo hắn giải thích, viết cho hành chánh khó gấp mấy lần viết cho thân nhân. Bớt con tem nhưng thêm nhiều công suy nghĩ!



Ở Việt Nam cũng có nghề viết mướn !
Một hôm, có ông già Á Ðông – ốm nhom, già khú – đi lang thang với điếu thuốc trên môi, ngang qua đó nghe tiếng đánh máy lọc cọc nên tò mò đứng lại nhìn. Ðợi anh đen làm xong công việc, ông già mới chào hỏi làm quen. Anh đen rất ngạc nhiên vì ông ta nói tiếng Pháp rất trôi chảy rành rọt, không giống những người á đông mà anh đã từng gặp hay quen biết. Ông già ghé đít ngồi lên bệ thềm gần đó, hỏi :
- Ông làm nghề gì vậy ?
Anh đen nhăn răng cười :
- Viết thư dùm người ta, người ta trả tiền. Ông không thấy bà hồi nãy cầm phong bì đi sao?
- Thấy. Nhưng mà hồi nãy hai người nói với nhau bằng thổ ngữ nên tôi không hiểu.
Ngừng một chút, ông già lại hỏi :
- Làm ăn có khá không?
- Ố! Cũng tạm được.
Hắn chỉ qua bên chợ :
- Khách hàng của tôi là mấy bà buôn bán ở bên kia. Họ không biết chữ, mà con cái họ thì đi làm công bên Pháp bên Bỉ hết. Thành ra, ngày nào cũng viết dùm vài cái thư, lai rai… Với lại ở xứ này, người ta hay thưa gởi kiện cáo lắm nên có công việc làm hoài!



Rồi hắn nhìn ông già từ đầu đến chân:
- Còn ông? Ông làm nghề gì ở đây?
- Già quá đâu có ai mướn. Ở không, đi lang thang.
Anh đen lại nhìn ông già ra vẻ tội nghiệp:
- Rồi lấy gì sống
- Sống nhờ con. Con gái ở nhà làm nem. Thằng em nó đạp xe đi bán. Khá chật vật!
- Ông người Tàu hả?
- Không. Tôi người Việt  Nam .
Nói xong, ông già thở dài. Tội nghiệp cho cái xứ Việt  Nam  của ông! Nhược tiểu đến mức độ mà người dân khi ra ngoại quốc cứ bị thiên hạ gọi là người Tàu!
Ông già đưa bao thuốc lá mời anh đen:
- Hút một điếu chơi.
- Cám ơn. Tôi không biết hút thuốc.
Ngừng một chút, anh ta hỏi:
- Nhà ông ở đâu ?
- Ở tuốt trên Cocody, gần nhà thờ.
- Xa quá há. Rồi ông đi bằng gì xuống đây ? Xe buýt hả ?
- Ði bằng xe đạp. Ðạp xuống thì dễ, đạp về leo dốc mới mệt!
Anh đen lại nhìn ông già một lúc, mới nói :
- Ông nói tiếng Pháp rành quá mà không đi làm việc cũng uổng.
- Già như tôi thì còn làm được gì?
- Tuổi tác ăn nhập gì, trình độ văn hoá mới cần chớ!
Ông già hít mấy hơi thuốc, suy nghĩ. Một lúc sau ông hắng giọng rồi hỏi:
- Ông thấy tôi làm cái nghề viết mướn được không?
Anh đen nhăn răng cười hớn hở:
- Ðược chớ! Ðược chớ!
Rồi đề nghị:
- Ông cứ ngồi kế bên đây! Ðừng ngại gì hết! Cả khu Plateau chỉ có một mình tôi làm nghề này. Có thêm ông càng vui.



Thấy dễ dàng quá, ông già đứng ngẩn ra, chưa kịp nói lời nào thì anh ta nói tiếp :
- Vậy, sáng mai ông đem máy đánh chữ ra, nghen.
- Tôi không có máy đánh chữ. Tôi viết tay được không?
Giọng anh đen hơi xìu xuống:
- Ồ…cũng không sao. Cứ ra đây đi, rồi tính.
Ông già mừng rỡ, bắt tay anh đen, nói: " Cám ơn! Cám ơn! Ông tốt bụng quá!", rồi xăng xớm đi về chỗ để xe đạp trước ngân hàng gần đó, mở khoá lấy xe phóng lên đạp đi mà nghe như vừa được bơm vào người thêm nhiều sinh lực!



Mấy hôm sau, ông già xin được của hội nhà thờ một cái bàn và ba cái ghế bằng nhôm loại xếp được để đi pique-nique. Ông mua một mớ giấy viết thư, phong bì, tem, bút bi rồi đạp xe đạp chở bàn ghế đến ngồi cạnh anh đen, hành nghề viết mướn. Buổi sáng đó, trước khi rời nhà, ông lẩm bẩm:" Bữa nay đúng là một ngày đẹp trời!"…
Ông già ngồi đã ba hôm, chẳng có một ai đến nhờ viết! " Khách hàng " cứ nhờ anh đen. Thấy vậy, anh ta an ủi:
- Ðừng buồn. Từ từ rồi sẽ có khách. Tại ông không có máy đánh chữ nên người ta không biết đó thôi.
Một hôm, có hai bà cùng đến một lúc. Anh đen tiếp một bà rồi nói với bà kia:
- Nếu bà gấp thì bước qua ông đồng nghiệp của tôi đây, ổng giúp cho. Ổng viết tay, nhưng cần gì! Viết tay hay đánh máy cũng vậy thôi! Ðiều cần thiết là viết làm sao cho người đọc hiểu.



Bà khách ngần ngừ một lúc rồi bước qua ngồi lên cái ghế xếp trước mặt ông già. Như thông lệ, bà ta đặt tiền lên bàn rồi bắt đầu kể lể bằng thứ tiếng Pháp không có văn phạm. Ông già ngồi chống càm, lắng tai nghe.
Thấy ông viết mướn không viết gì hết, bà khách ngừng kể, lấy làm lạ nhìn ông:
- Sao ông không viết?
- Thưa bà, tôi đang nghe bà kể, đây.
Bà ta chỉ anh đen :
- Sao kỳ vậy? Ông làm không giống anh này! Với anh ta, khi tôi bắt đầu nói là anh ta bắt đầu gõ. Còn ông thì không nhúc nhích gì hết!
Ông già phì cười, giải nghĩa chầm chậm:
- Xin lỗi. Tôi phải nghe bà kể hết những gì bà muốn nói cho người con của bà, rồi tôi mới sắp xếp câu văn để viết. Bà biết không, viết thư phải viết cho mạch lạc thì người con của bà mới hiểu được hết cái ý của bà, bà hiểu không?



Bà khách ngần ngừ rồi gật đầu. Ông già đốt điếu thuốc, nói tiếp: "Bây giờ, xin bà kể lại. Từ từ kể lại, tôi nghe". Bà khách liếc nhìn ông rồi nhìn vội xuống hai bàn chân của bà, thấp giọng kể… Bà khổ lắm, buôn bán ế ẩm, con dâu mang bầu đứa thứ năm gần sanh mà cứ đau rề rề, mấy đứa cháu nội đi mót khoai mót củ nhưng không đủ ăn, bà đã gởi ba cái thư xin tiền thằng con, xin nó thương vợ thương con của nó nheo nhóc, chắc thư đã đi lạc nên không thấy hồi âm, bà khổ lắm, không biết thằng con ở bên Pháp còn sống hay đã bị cái gì rồi… Bà khách ngừng kể, kéo ống tay áo lên lau nước mắt.



Nghe xong, ông già viết mướn, chừng như xúc động, làm thinh hít mấy hơi thuốc dài. Bà khách len lén nhìn ông rồi lại nhìn xuống chân của bà, hai bàn chân cùi đày nằm trong đôi dép cao su rách bươm lấm lem bùn đất. Bà đợi. Suy nghĩ một lúc, ông già mới lấy giấy viết. Lâu lâu, ông ngừng lại nhìn xa xăm qua chợ nằm phía đối diện như để tìm chữ tìm câu. Rồi lại cuối đầu viết tiếp.
Viết xong, ông hỏi:
- Bà cần tôi đọc lại không?
Bà khách chớp chớp mắt, lắc đầu. Bà đưa cho ông địa chỉ của người con, ông chép lên phong bì đã dán tem, cho thư vào dán lại rồi trao cho bà khách. Bà cầm thư lật qua lật lại nhìn như thiếu tin tưởng, rồi đứng lên làm thinh đi về hướng thùng thư đứng ở góc đường. Ông già nhìn theo, lòng nghe chơi vơi như chính ông đang đi gởi thư cho thằng con…



Ngày nào ông già viết mướn cũng mang đồ ra ngồi cạnh anh đồng nghiệp đen, nhưng không phải ngày nào ông cũng có khách. Lâu lâu, có dư người thì anh đen "đẩy" qua cho ông. Anh ta nói đùa: "Ðồng nghiệp mà! Phải giúp nhau chớ!" Ông cười chua chát: "Cám ơn! Cám ơn! Nhờ lòng tốt của anh mà tôi cũng vớt vát được một hai người".
Một hôm, anh đen bỗng hỏi:
- Hồi trước ông làm gì ở Việt  Nam ?
- Buôn bán.
Ông không muốn nói hồi đó ông là chủ hai nhà thuốc tây, khá giàu.
- Rồi tại sao ông đi qua đây vậy?
- Tại làm ăn không được. Tại… tại nghèo.
Ông không muốn nói "cách mạng" đã tịch thâu tài sản của ông, gia đình ông sống cầu bơ cấu bất ở vùng kinh tế mới, vợ ông chết ở trên đó, ông và hai đứa con trốn về thành phố sống chui như bầy chó hoang, ăn nhờ ở đậu…
- Bộ ông có quen ai bên này hả?
Ðến đây thì ông già không giấu giếm gì hết :
- Ðâu có. Tôi đâu có quen ai. Tôi nghe nói Nhà Nước Côte D'Ivoire dễ dãi và tốt bụng nên tôi viết đại một lá thư dài gởi thẳng cho ông Tổng Thống, trong đó tôi kể hết hoàn cảnh bi đát của tôi. Tôi viết mà không có hy vọng gì hết.
- Ồ… tại ông không biết chớ Tổng Thống Houphouet của tụi này rất bình dân và thương người lắm!
- Bây giờ thì tôi biết. Bởi vì sau bức thư của tôi, tôi nhận được visa và luôn vé máy bay cho ba cha con tôi nữa. Chuyện thật khó tin.
- Gì mà khó tin? Tổng Thống tụi này hay làm những "cú" ngoạn mục như vậy lắm Chắc ông viết thư cũng phải hay lắm nên mới làm xúc động "Le Vieux" (Ông Già).
Ở  Côte d' Ivoire , dân chúng thương Tổng Thống Houphouet nên khi nói chuyện với nhau họ gọi ông là "Ông Già" một cách trìu mến.
- Hồi đó tôi viết giống như tôi muốn than thở với một người nào đó để cho vơi nỗi thống khổ của mình, chớ đâu dè. Nhận được giấy tờ, tôi như trên trời rớt xuống!
Ðến đây, ông già không nói rằng ông đã bán mấy chiếc nhẫn cất giấu từ sau trận nhà nước đánh tư sản, để chạy lo vô hộ khẩu của người bà con xa, rồi chạy lo chiếu khán xuất cảnh v.v…
Ông chỉ nói
- Hồi qua đến phi trường  Abidjan , cha con tôi không biết đi đâu ở đâu. Tôi phân trần với chánh quyền sở tại, họ điện thoại gọi hội "Anciens d'Indochine". Nhờ hội này giúp nên tụi tôi mới có căn nhà nhỏ ở Cocody và chút vốn làm nem đi bán dạo, sống lây lất tới bây giờ…



- Tôi nghe nói người Viêt Nam tỵ nạn ở Pháp, ở Mỹ nhiều lắm. Bộ ông không có bạn bè bà con định cư ở các xứ đó sao?
- Có chớ.
- Sao ông không viết thư cho họ? Kẻ đi trước giúp người đi sau là sự thường mà.
Ông thở dài, hít mấy hơi thuốc rồi mới nói:
- Tôi có viết thư chớ. Chỉ viết thăm thôi và báo tin rằng tôi đã đến  Côte d'Ivoire . Nhưng không thấy ai trả lời hết.
- Có lẽ không đúng địa chỉ chăng.
- Ðúng chớ! Nếu không đúng nó phải được trả về, bởi vì tôi có ghi rõ địa chỉ người gởi mà. Hồi ở Việt  Nam  người thân của họ cho tôi địa chỉ và tin tức, nói họ bây giờ ổn định và khá lắm.
- Ờ… sao vậy há?
- Chắc họ sợ tôi xin tiền…



Ông cười khẩy một tiếng nghe như ông muốn khạc ra một cái gì chận ngang cổ họng, một cái gì vừa cay đắng vừa nhờm tởm. Ông nhớ lại hồi thời "vàng son", bạn bè bà con của ông tới lui nhà ông ăn nhậu hà rầm, trong số đó có nhiều người đã được ông giúp đỡ cưu mang. Vậy mà bây giờ… Ông hít một hơi thuốc thật sâu rồi nhả khói ra từ từ làm khoảng trống trước mặt bị mờ đi, giống như ông muốn xoá bỏ trong đầu hình ảnh của mấy thằng bạn bè mấy người bà con mà ông vừa nhớ lại… Anh đồng nghiệp da đen suy nghĩ một lúc lâu rồi nghiêng người qua vỗ vai ông vài cái nhè nhẹ, một cử chỉ an ủi tầm thường như vậy mà ông già viết mướn bỗng thấy nó đẹp vô cùng. Ông xoay người qua bắt tay anh đen, không nói gì hết, nhưng ông chắc chắn rằng anh bạn đó hiểu là cái cám ơn của ông già Việt  Nam  lưu vong…



Một hôm, bà khách hàng đầu tiên của ông già viết mướn mang biếu ông hai trái xoài Caméroun ( loại xoài xứ Caméroun ngon nổi tiếng vùng Phi Châu Da Ðen ) vừa cười vừa nói:
- Tôi cám ơn ông. Nhờ cái thư của ông mà thằng con của tôi hồi tâm. Nó gởi tiền về, kèm theo một cái thư dài. Nó nói nó đọc thư của ông nó khóc quá ! Nó lạy lục xin tôi tha tội cho nó. Nó nói là nó có vợ và một con ở bên Pháp nhưng nó thề sẽ gởi tiền về đều đặn để nuôi tụi này… Tôi vui quá! Vui quá!



Bà ta nói một hơi, nói thứ tiếng Pháp "ba xí ba tú", nhưng trong giọng nói nghe đầy xúc động. Nói xong, bà kéo ống tay áo lên lau nước mắt. Ông già nhớ lại cách đây hơn mươi bữa, bà cũng kéo áo lên lau như vậy sau khi kể lể sự buồn khổ của bà. Thì ra, cái vui cái buồn vẫn giống nhau ở giọt nước mắt!
Ông già mỉm cười :
- Tôi viết mướn, bà trả tiền, có gì đâu mà bà cám ơn?
- Không nhờ cái thư của ông, không biết tụi này còn khổ sở đến đâu. Cám ơn! Cám ơn!
Nói xong, bà đi trở qua chợ. Ông già đưa một trái xoài cho anh đen:
- Anh cầm lấy để chia vui với tôi!
Anh ta cầm trái xoài trên tay nhìn ngắm một lúc rồi nói:
- Làm nghề này đã hơn năm năm, tôi chưa được khách hàng tặng quà bao giờ. Ông mới ra nghề mà được như vầy là ông viết thư phải hay lắm.
- Thì cũng ráng viết vậy thôi.
- Ðâu được! Viết mà làm xúc động người đọc đâu phải dễ. Bây giờ tôi hiểu tại sao "Ông Già" đã gởi tặng ông visa và vé máy bay!



Ông già viết mướn đốt điếu thuốc, thở khói một cách sảng khoái. Ông nhớ lại ngày xưa, thuở thiếu thời, ông lúc nào cũng đứng đầu về luận văn, và về sau ra đời, ông cũng có lai rai vài ba truyện ngắn đăng báo này tạp chí nọ. Viết, đối với ông, là để giải tỏa tâm tư, một cách giải tỏa trầm lặng và sâu đậm hơn là nói. Cho nên trong đời ông, ông rất thích viết, nhứt là viết thư cho bạn, những người cũng thích viết như ông hay ít ra cũng biết viết vài dòng hồi âm hay vài chữ để hỏi thăm nhau…



Hai hôm sau, có thêm một bà mang đến mấy trái cam để cám ơn ông đã viết thư cho chồng bà có vợ đầm ở Bỉ. Rồi cứ như vậy, vài hôm là có người đến cám ơn, cho quà, khi thì chai đậu phọng (Ở đây, sau khi rang, đậu được cho vào chai lít đầy tới miệng rồi đóng nút để giữ cho được dòn lâu. Người nghèo bản xứ hay ăn đậu phọng với bánh mì…) Khi thì mấy trái cà chua, vài bó rau cải… Có gì cho nấy, không nề hà! Ông già nhận hết, bởi vì ông thấy làm như vậy, người cho rất vui. Cái vui của họ được bộc lộ ra một cách rất thiệt thà: họ quay lưng bước đi, vừa vỗ tay thành nhịp vừa lắc lư nhún nhảy. Lần nào ông cũng nhìn theo, thấy cũng vui lây…



Vậy rồi không biết họ đồn với nhau thế nào mà khách hàng cứ đến nhờ ông viết. Những người cần làm đơn từ cũng đến nhờ ông! Bên anh đen đồng nghiệp thấy thưa khách. Ông già bèn đề nghị: "Tình trạng này kéo dài coi kỳ quá! Tôi đề nghị anh bạn như thế này: tôi lãnh viết thư nhà, anh lãnh viết đơn hành chánh. Mình cứ nói đơn hành chánh phải được đánh máy cho sạch sẽ dễ đọc thì các cơ quan mới mau chóng cứu xét. Anh đồng ý không?" Anh đen nhăn răng cười, bắt tay ông một cái đau điếng !



Từ đó, thấy khách đến, anh đen trịnh trọng nói : "Ðơn từ thì ở bàn này. Thư cho thân nhân thì bước sang bàn ông bạn đồng nghiệp của tôi đây! " Lần hồi, khách hàng cũng quen nên cả hai người viết mướn cùng có việc làm đều đặn. Và càng ngày càng đông khách.
Một hôm, anh đen hỏi:
- Tôi cứ thắc mắc : làm sao viết thư mướn mà ông viết hay được như vậy?
- Tại anh không biết. Xưa nay tôi say mê viết. Tôi thích viết cho một người nào đó để giải bày, để chia sẻ những cảm nghĩ những suy tư của mình, chọn lời cho đúng, chọn câu cho hay…thú lắm !



Ông già ngừng nói, hít chầm chậm một hơi thuốc rồi chép miệng :
- Bây giờ tôi chẳng còn ai để mà viết. Bạn bè thì anh biết đó. Chúng nó cũng như người vừa đui vừa điếc, viết uổng công. Cho nên làm nghề viết mướn này, tôi có chỗ để viết. Tôi khổ cái khổ của khách hàng, tôi vui cái vui của khách hàng, tôi tâm sự cái tâm sự của khách hàng. Tôi viết với tất cả những xúc cảm chân thật đó, viết mà không nghĩ là mình viết mướn!



Anh đen vỗ tay đôm đốp, khen:
- Hay! Ông nói hay quá! Bây giờ tôi mới hiểu tại sao khách hàng mến mộ ông như vậy! Tổng Thống tụi tôi đem ông qua đây, đúng là "Ông Già" ổng có con mắt!
Rồi hắn cười hắc hắc làm ông già cũng bật cười theo. Cả hai, không người nào nhớ rằng mình da đen hay mình da vàng, họ chỉ biết họ là hai người viết mướn…



Hai năm sau…
Một hôm ông già bỗng thèm viết cho mấy thằng bạn hồi đó. Viết cho mỗi người một cái thư, lời lẽ y chang như nhau. Viết bức thư cuối cùng cho họ. Viết để cho họ thấy rằng ông phủi đít phủi tay, dứt khoát không còn bận bịu gì nữa với quá khứ, với lớp bụi đất đã ăn bám vào ông hồi thuở "vàng son".
Ông đốt điếu thuốc, suy nghĩ. Ðại khái, ông sẽ viết:



"Thưa anh… gì gì (hay chị… gì gì)
Tôi viết thư này để báo tin cho anh… ( hay chị… ) mừng dùm cho cha con chúng tôi. Tụi này đã định cư luôn ở  Côte d'Ivoire . Bây giờ, đời sống tụi này đã ổn định, cuộc sống tương đối khá. Hai con tôi có cửa hàng bán nem ở chợ Cocody, thiên hạ đến mua cũng đông. Còn tôi thì làm nghề viết mướn, khách hàng cũng nhiều. Ðược như vậy là nhờ ở xứ đen này, con người thấy đen nhưng lòng dạ của họ không đen chút nào hết. Chẳng bằng người Việt mình, nhiều người bề ngoài trắng trẻo lịch sự nhưng lòng của họ chẳng những đen mà còn bạc nữa, anh… ( hay chị…) có thấy như vậy không ?..."
Nghĩ đến đó, ông già bỗng cười khan một mình!
avatar
thanh

Tổng số bài gửi : 888
Join date : 28/06/2010
Age : 51

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by Nguyen Van Trung on Mon Oct 20, 2014 9:53 am

Không biết ông già ở nước Bờ Biển Ngà này là nhân vật thật hay là hư cấu nhưng đọc cũng thấy nhân tình thế thái lắm.
Phải chi có ông già này ở đây nhiều người sẽ nhờ ổng viết mướn bài để post lên diễn đàn 12a1 chứ chẳng chơi. Laughing
avatar
Nguyen Van Trung

Tổng số bài gửi : 1466
Join date : 22/06/2010
Age : 50

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by Hoàng on Mon Oct 20, 2014 11:01 pm

Thanh sưu tầm được bài này hay quá, kiếm ông kia thì hơi khó nhưng ông này viết cũng tàm tạm, có ai cần tui viết mướn cho kh...ô...ng?

Tình hình là sau cái bữa được thưởng thức món bao tử hầm tiêu thì nhà hàng xóm tắt đèn tối thui nên không biết có chuyện gì xảy ra hay không, bà con cũng hơi lo lo, bị bữa đó tàn tiệc hơi trễ (khoảng 23h), đã vậy đang nhâu mà dế kêu liên tục sốt cả ruột pale

Nhưng mà... cũng còn may là chưa thấy khói bay ra từ nhà hàng xóm bounce Laughing
avatar
Hoàng

Tổng số bài gửi : 1543
Join date : 22/06/2010
Age : 50

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by Nguyen Van Trung on Tue Oct 21, 2014 10:39 am

Cháy rồi.... cháy khét lẹt luôn Hoàng ơi. Bởi vậy tao phải delete tấm cặp đôi hoàn hảo đó . Nhân tiện nói luôn, hỡi quý bà xã, quý ông xã của các thành viên 12a1, lớp chúng tôi khi họp mặt nếu có chụp hình lãng mạn thì cũng là giỡn cho vui thôi, chúng tôi đều là tình bạn trong sáng, không hề có ý bậy bạ. Đứa nào có tư tưởng tà đạo sẽ bị xử trảm liền - xin quý vị yên tâm .
avatar
Nguyen Van Trung

Tổng số bài gửi : 1466
Join date : 22/06/2010
Age : 50

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by Muoi on Tue Oct 21, 2014 12:28 pm

@ Trung : Có cháy đâu, tui nhờ ông delete là do con bé nhỏ của tui nó hay vô đàn này xem trộm nên tui lo xa vậy thôi, hôm trước nó nhìn thấy hình của tui với "đốc tờ" nó dọa '' mét ba " giờ nó mà nhìn thấy tấm hình này chắc ko ổn. Mà cũng do tay nghề ông quá dữ,tui vừa ngã đầu sang bạn diễn và bạn ấy để tay lên vai tôi ko quá 2 giây, vậy mà ông cũng cho ra lò được tấm ảnh độc như vậy, thật là quá độc chiêu .
    Tui còn lo 1 điều nữa là  bx của TH mà nhìn thấy tấm hình này thì chắc TH mất luôn quả cà còn lại , tội nghiệp lắm đa !
avatar
Muoi

Tổng số bài gửi : 215
Join date : 17/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by Hoàng on Wed Oct 22, 2014 6:58 am

Tui dư một quả nè, bữa nào tui với M nhờ Trung làm một pô kỷ niệm đi! bounce




-------------
Nói thế thôi nhưng mà cũng hơi ớn ớn, gấu yêu của tui khủng khiếp hơn gấu nhà Hưng Thái nhiều, chỉ sợ mất luôn cả cái cuống chứ đừng nói đến trái pale Laughing
avatar
Hoàng

Tổng số bài gửi : 1543
Join date : 22/06/2010
Age : 50

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by Muoi on Wed Oct 22, 2014 9:21 am

TẠI SAO ĐÀN ÔNG GIỐNG NGÔI NHÀ, ĐÀN BÀ GIỐNG CHIẾC XE ?  Mad

   - Đàn ông giống ngôi nhà, dù bán lại nhưng giá vẫn cứ cao.
   - Đàn bà giống chiếc xe khi bán lại rất khó bán.
   - Đàn ông chưa vợ giống ngôi nhà chưa có đồ đạc, ngoại hình là hình dáng của ngôi nhà, điều kiện kinh tế chính là diện tích ngôi nhà.
   - Đàn bà chưa chồng giống cỗ xe mới, đẹp long lanh, động cơ máy móc tốt và mới, xuất thân chính là thương hiệu của xe, tính cách là hình dáng xe, chất lượng là sức mạnh của động cơ.
   - Đàn ông yêu xe, đàn bà yêu nhà. 
   - Khi đàn ông mua chiếc xe mới không bao giờ nghĩ sẽ dùng nó cả đời. 
   - Cỗ xe mới mang đến cho đàn ông sự hãnh diện.
   - Ngôi nhà tốt mang đến cho đàn bà cảm giác yên tâm. 
   - Đàn ông khi sử dụng chiếc xe mới luôn cảm thấy thích thú và luôn cẩn thận.
   - Đàn bà khi ở ngôi nhà mới phải bắt tay vào cải tạo, dọn dẹp, trang trí.
   - Một chiếc xe mới vừa ra khỏi cửa hàng thì đã bị sụt giá trầm trọng.
   - Ngôi nhà càng lâu, càng cũ càng cổ kính, thậm chí càng có giá trị cao.
   - Đàn ông khi đã kết hôn giống như ngôi nhà được phụ nữ cải tạo và trang trí luôn mới mẽ, gọn gàng và có giá trị. 
   - Đàn bà đã kết hôn như chiếc xe đã đi được mấy chục ngàn km, bề ngoài cũng xấu đi, máy móc cũng không còn tốt nữa.
  - Ngôi nhà được trang trí đẹp luôn hấp dẫn những phụ nữ chưa có nhà và muốn chiếm hữu. 
  - Chiếc xe cũ dù được trang trí lại thì vẫn không còn hấp dẫn nữa.
  - Đàn ông đã li dị giống như ngôi nhà đã qua tay sử dụng, dù qua tay bao nhiêu lần thì khi chuyển nhượng vẫn được giá. 
  - Phụ nữ li dị giống  chiếc xe đã bị chuyển nhượng, vừa mất giá vừa phải sửa chữa lại từ đầu .
  Tóm lại : đối với đàn ông mà nói thì tìm được người phụ nữ làm cho ngôi nhà thêm đẹp và bền vững là lựa chọn tốt nhất. Đối với phụ nữ thì tìm người đàn ông biết giữ gìn và thường xuyên bảo dưỡng chiếc xe của mình vẫn là lựa chọn đáng tin cậy .
avatar
Muoi

Tổng số bài gửi : 215
Join date : 17/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by Nguyen Van Trung on Wed Oct 22, 2014 9:37 am

Túm lại là M đang quảng cáo cho cánh đờn ông chúng tôi hả. thank you very much 

Hoàng đã viết:Tui dư một quả nè, bữa nào tui với M nhờ Trung làm một pô kỷ niệm đi! 
@ Hoàng, tao còn lưu tấm hình mày uống rượu giao bôi nè, mày có muốn tao đưa lên cho mày còn trái mà hổng có cuống không.. khà khà Laughing
avatar
Nguyen Van Trung

Tổng số bài gửi : 1466
Join date : 22/06/2010
Age : 50

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by thanh on Wed Oct 22, 2014 10:06 am

M ơi, vậy thì sắp tới M mua xe hay là mua thêm nhà....!? (bữa rồi nghe nói đang tính mua LAND CRUISER!)
avatar
thanh

Tổng số bài gửi : 888
Join date : 28/06/2010
Age : 51

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by Huong on Thu Oct 23, 2014 1:22 am

Bình luận thêm tí về  bài  viết  của  Mười nhé 
Đàn ông  khi sử dụng  chiếc xe  mới  luôn  cảm thấy thích thú  và luôn  cẩn thận... Cho nên anh ta biết  mình  đã  tốn  công  sức  vào  đó  không ít,  và chính  anh ta mới  là người  biết  chắc  chiếc xe   tuy  không  còn  mới  nữa  nhưng  máy  vẫn  khởi  động  tốt  vì  chính  anh đã  chăm sóc  rất  cẩn thận ,,  nước  sơn  tuy cũ  nhưng  là  sơn  "Jin "  .... 
Nếu  anh ta đua đòi  muốn  thay xe mới,  ngoài  cái  lo bị  trầy  sơn,  còn  phải  mua  bảo hiểm  xe mới  giá  cao  mấy  lần  sovới  xe  cũ , còn  chưa  nói  đến  có  nhiều   xe  đã  có  problem  từ  khi mới  xuất  xưởng !
avatar
Huong

Tổng số bài gửi : 256
Join date : 30/07/2010
Age : 49

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by Muoi on Thu Oct 23, 2014 1:12 pm

Không phải mình viết đâu H , thấy nó hay hay nên mình post lên để mọi người đọc cho vui thôi, chưa chắc đúng lắm đâu. Ngẫm lại mới thấy cuộc đời PN chúng mình " hẩm hiu " quá , cho nên chúng ta phải càng phải nổ lực rất ..rất nhiều mới không bị mấy ổng " vùi dâp '' làm cho " bầm dập " nhé, chị em ơi cố lên !
avatar
Muoi

Tổng số bài gửi : 215
Join date : 17/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by Hoàng on Fri Oct 24, 2014 1:55 pm

Chà chà, kỳ này coi bộ M có nhiều tâm sự gớm nhỉ!

Nói thiệt nhe, cố làm sao được mà cố, trời sinh đã thế rồi. Này nhé, mấy ông mà lấy vợ thì mọi chuyện vẫn bình thường, chẳng mất mát gì, trong khi mấy bà mà lấy chồng thì chỉ cần qua một đêm là mất cả ngàn lượng vàng, làm sao mà cày gỡ vốn lại được Laughing

Giỡn tí thôi, đừng để bụng, suy cho cùng thì nhà & xe chỉ là vật vô tri, làm sao ví chúng với người được, cho nên mọi so sánh chỉ là khập khiễng nếu mà mình bỏ đi một khía cạnh quan trọng cần phải xem xét, đó là khía cạnh tâm hồn, mà cái món này thì không phân biệt đối tượng là nam hay nữ...

Thôi nhé, nói ít hiểu nhiều I love you (nói nhiều... lạc đề  Laughing )
avatar
Hoàng

Tổng số bài gửi : 1543
Join date : 22/06/2010
Age : 50

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by thanh on Fri Oct 24, 2014 2:42 pm

Hoàng đã viết:Chà chà, kỳ này coi bộ M có nhiều tâm sự gớm nhỉ!

Nói thiệt nhe, cố làm sao được mà cố, trời sinh đã thế rồi.....

Hoàng bình loạn 'Thật là chính đáng' (như trong câu đáp trước Kinh Tiền Tụng trong thánh lễ).

Ai cũng có số phận hết rồi, lấy đâu mà cố...???!!!

Hoàng đang nói về tâm hồn, về trái tim đúng không Hoàng? Con người có thể đánh mất nhiều thứ nhưng đừng đánh mất trái tim yêu thương. Quả thật, giữa con người với con người cái đáng quý nhất là sự hiểu nhau, khiến chúng ta phải lấy trái tim so sánh với trái tim và lấy trái tim để đổi lấy trái tim!

Đa phần trên mạng bây giờ mà đôi khi cả chúng ta nữa hay suy xét và đánh giá người khác qua những sự kiện thường ngày rất nhanh (nhanh như điện vậy!) dựa trên ngôn ngữ của cái đầu chứ rất ít khi dùng ngôn ngữ của trái tim !!! Chính vì vậy mà mình nhớ hoài câu nói của Mẹ khi còn sống: "Nghĩ đi rồi lại phải nghĩ lại....!"
avatar
thanh

Tổng số bài gửi : 888
Join date : 28/06/2010
Age : 51

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by Hoàng on Tue Oct 28, 2014 1:41 pm

"Nghĩ đi rồi lại phải nghĩ lại" - Hay! Hoàng có đọc được ở đâu đó thế này:

Tất cà chúng ta đều giống nhau:
Giòi an ủi người khác nhưng không thể an ủi chính mình,
Có thể làm ai đó vui nhưng chẳng thể làm mình không khóc,
Và thừa sức để khuyên can ai đó...
Nhưng chẳng thể nghe theo lời nói của chính mình.

Cho nên, theo Hoàng, điều quan trọng là mình luôn luôn phải giữ được sự bình an nội tại.
avatar
Hoàng

Tổng số bài gửi : 1543
Join date : 22/06/2010
Age : 50

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by thanh on Fri Oct 31, 2014 9:14 am

Hoàng đã viết:"Nghĩ đi rồi lại phải nghĩ lại" - Hay! Hoàng có đọc được ở đâu đó thế này:

Tất cà chúng ta đều giống nhau:
Giỏi an ủi người khác nhưng không thể an ủi chính mình,
Có thể làm ai đó vui nhưng chẳng thể làm mình không khóc,
Và thừa sức để khuyên can ai đó...
Nhưng chẳng thể nghe theo lời nói của chính mình.

Cho nên, theo Hoàng, điều quan trọng là mình luôn luôn phải giữ được sự bình an nội tại.

Hay Hoàng! đúng là bạn mình, ông đọc được suy nghĩ của tui luôn!
avatar
thanh

Tổng số bài gửi : 888
Join date : 28/06/2010
Age : 51

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by thanh on Mon Nov 03, 2014 8:04 am

"Hạnh phúc"... là phải tự thân vận động, là phải vào diễn đàn 12A1 NTT, là phải tự đi tìm, là phải.....!!

avatar
thanh

Tổng số bài gửi : 888
Join date : 28/06/2010
Age : 51

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by Muoi on Mon Nov 03, 2014 12:25 pm



Được sửa bởi Muoi ngày Thu Jan 22, 2015 11:59 am; sửa lần 2.
avatar
Muoi

Tổng số bài gửi : 215
Join date : 17/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by Nguyen Van Trung on Mon Nov 03, 2014 3:19 pm

Tui đồng ý với Thanh là :hạnh phúc là phải tự thân vận động ,tự mình tìm lấy. Thật ra muốn tìm hạnh phúc cũng rất dễ. Ví dụ như sáng ngủ dậy bạn cứ nằm ỳ trên giường đừng đi toa let vội, đợi khi nào mắc gần muốn bể bọng đái rồi hẵng đi tè. bảo đảm trong quá trình " xả nước cứu thân " ấy bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc vô cùng Laughing
avatar
Nguyen Van Trung

Tổng số bài gửi : 1466
Join date : 22/06/2010
Age : 50

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by thanh on Mon Nov 03, 2014 3:50 pm

ĐNHX đã viết:Bó tay !
??????
avatar
thanh

Tổng số bài gửi : 888
Join date : 28/06/2010
Age : 51

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by thanh on Mon Nov 03, 2014 3:57 pm

Nguyen Van Trung đã viết:Tui đồng ý với Thanh là :hạnh phúc là phải tự thân vận động ,tự mình tìm lấy. Thật ra muốn tìm hạnh phúc cũng rất dễ. Ví dụ như sáng ngủ dậy bạn cứ nằm ỳ trên giường đừng đi toa let vội, đợi khi nào mắc gần muốn bể bọng đái rồi hẵng đi tè. bảo đảm trong quá trình " xả nước cứu thân " ấy bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc vô cùng Laughing

Trung nói cho vui thôi, chứ tui đang nói về phạm trù cao hơn cái chuyện đi 'tè' của ông nhiều!

Thật ra câu trên tui thấy treo trong nhà của một anh Bs Đông Y, thấy hay hay nên đưa trên đàn này cho các bạn xem, tránh tình cảnh đàn vắng vẻ, nay thấy các bạn hơi lạc đề nên mình phải nói vài câu cho rõ ý tác giả (không biết là đúng không?), mình nghĩ tác giả không nói cái chuyện về hạnh phúc như chuyện đi tè của Trung, chuyện tè đúng từ nên xài là cảm giác 'sướng' cũng như các chuyện 'sướng' tương tự (sensual pleasure)

Còn ở đây mình nghĩ tác giả muốn nói về hạnh phúc "tinh thần", cuộc sống này tinh thần quan trọng vô cùng, và 'hạnh phúc tinh thần' thì là rất tuyệt vời, bởi vậy mà rất nhiều người, rất nhiều tôn giáo mong tìm được hạnh phúc này. Tất nhiên là thứ hạnh phúc này không thể mua được, không thể cho xin được, bởi vì có thừa đâu mà cho...Mà nếu có cho đi nữa thì lưu ý là cái hạnh phúc đó không phải là hạnh phúc thật sự, dễ tan vỡ, cho xin để lợi dụng nhau trên cuộc đời này thôi...

Liên tưởng chuyện này trong Bible có bài Phúc âm về chuyện 10 cô đi đón chàng rể trong đó có 5 cô khôn ngoan (mang đèn và có mang theo dầu dự trữ) và 5 cô khờ dại (mang đèn mà không mang thêm dầu theo); thế nên khi chàng rể đến muộn, đèn của 5 cô khờ dại tắt cả vì không mang dầu dự trữ. Trước tình cảnh này thì 5 cô khôn ngoan cũng không thể cho 5 cô khờ dại mượn dầu được vì chỉ lo đủ cho mình thôi.... Giải thich bằng dụ ngôn về chuyện đèn với dầu này thì cũng cần vài trang giấy, nhưng để cho các bạn hiểu sơ sơ chuyện 'xin cho tặng' đôi khi không thể thực hiện được... thậm chí đối với người thân thuộc...

Cảm nghĩ về câu nói trên là do tui cảm thấy như vậy, còn ai có ý gì hay hơn để giải nghĩa câu trên thì xin mời chia sẻ (nhưng đừng nói đến chuyện tè nữa nhé...!)

Chúc các bạn có một ngày 'hạnh phúc'
Cheers,
Thanh
avatar
thanh

Tổng số bài gửi : 888
Join date : 28/06/2010
Age : 51

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by Muoi on Tue Nov 04, 2014 11:42 am



Được sửa bởi Muoi ngày Thu Jan 22, 2015 12:00 pm; sửa lần 1.
avatar
Muoi

Tổng số bài gửi : 215
Join date : 17/06/2011

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by Nguyen Van Trung on Tue Nov 04, 2014 2:25 pm

M hay post bài lên rồi tháo xuống lắm, làm người đọc sau không hiểu mô tê gì. 
Còn bàn về vấn đề hạnh phúc, theo tui hạnh phúc là được thỏa mãn một nhu cầu nào đó của con người. Nhu cầu thì có 2 loại : vật chất và tinh thần. Nhu cầu con người thì đa dạng vô cùng và luôn tăng lên không ngừng, có thể  M và Thanh đang bàn về phạm trừu hạnh phúc cao siêu , trừu tượng . Thật sự phạm trừu này có thể search trên mạng đầy , đọc chán chết...
 Đối với tui hạnh phúc cũng đơn giản thôi, chỉ là mình hài lòng với những cái mình đang có chứ không mơ ước những cái viễn vông xa xôi rồi cố mấy cũng không đạt được - rồi cảm thấy mình kém hạnh phúc .
avatar
Nguyen Van Trung

Tổng số bài gửi : 1466
Join date : 22/06/2010
Age : 50

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by Hoàng on Tue Nov 04, 2014 3:51 pm

Mèng ơi, Thanh đưa lên một cái đề tài to đùng, làm sao mà tránh khỏi những suy nghĩ khác biệt.

Tất cả ý nghĩa, giá trị, niềm vui của cuộc sống mà mình cảm thấy đều được gói ghém trong khái niệm hạnh  phúc. Đó là một khái niệm triết học rộng lớn. Nhưng trong những bước tìm kiếm hạnh phúc của đời mình, con người lại giới hạn khái niệm này thành những mục tiêu rất hạn hẹp và cụ thể, ví dụ quy hạnh phúc thành khoái lạc, giàu sang, sự thỏa mãn, hay danh dự... Thậm chí cùng một cá nhân có khi còn quan niệm hạnh phúc khác nhau tùy vào mỗi hoàn cảnh cách nhau: Nếu nghèo đói, họ sẽ ước muốn giàu sang làm hạnh phúc; nếu đau yếu, họ sẽ ước mong sức khỏe làm hạnh phúc; nếu bị cầm tù, họ sẽ ước mong tự do làm hạnh phúc; nếu lạnh lẽo hay cô đơn, họ sẽ ước mong hơi ấm hay sự gần gũi với người khác làm hạnh phúc.

Như vậy thì, hạnh phúc có thể hiểu nôm na là một sự thỏa mãn nội tâm.

Có nhiều con đường để dẫn đến hạnh phúc, mọi người đều có thể cảm nhận được hạnh phúc bất kể là họ giàu hay nghèo, không biết chữ hay học vấn cao v.v... nhìn chung thì tất cả họ đều tìm kiếm được một con đường riêng cho mình để đi đến hạnh phúc. Và, con đường của Trung đang đi cũng vậy. Chúa Jesus dạy mình phải trở nên trẻ nhỏ, cũng đúng thôi, phải đơn giản hóa mọi vấn đề như trẻ nhỏ, vô ưu, vô lo thì cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc. Hoàng nghĩ, đây là điều mà Trung đang hướng tới.

Cô hàng xóm của tui cũng đúng, nói chung là tui cũng coi được cái khúc trước khi bó tay đấy  Laughing

Cho nên, tui mần bài này để bù lại bài thơ hôm qua của cô đây:

Hạnh phúc nằm trong chén bún bò
Thêm vào miếng thịt thái to to
Bạn thân bưng chén hì hục húp
Gia chủ nhìn thôi cũng thấy no

Hạnh phúc là ngay lúc đói meo
Được cô hàng xóm đá lông nheo
Nhà em, bao tử tiêu hầm sẵn
Đằng ấy sang liền kẻo hết queo

(Đang bận chút việc, tối về tám tiếp)
avatar
Hoàng

Tổng số bài gửi : 1543
Join date : 22/06/2010
Age : 50

Về Đầu Trang Go down

Re: BÚA XUA TỔNG HỢP

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Trang 7 trong tổng số 8 trang Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  Next

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết